Mở đầu: Lớp học hình học đặc biệt
Một buổi sáng trời mát mẻ, lớp học ngoài trời bắt đầu.
Đường Tăng Ca tay cầm compa, thước kẻ, giảng đầy hăng say:
“Điểm là không có kích thước… chỉ có vị trí. Đường thẳng là tập hợp vô hạn điểm nối liền…”
Sa Tăng Động ngồi lúng túng bên chiếc dụng cụ đo “cây nhà lá vườn” của mình – một cái que có chia vạch bằng… hạt đậu.
Tôn Ngộ QUên sốt ruột, nhảy nhót quanh cây cột:
“Sư phụ ơi, để con cưỡi cân đẩu vân một vòng quanh cái cây rồi đo cũng được!”
Trư Bát Tịt gãi đầu:
“Mà cái này đo xong có được ăn không nhỉ?”
Hiểu sai các khái niệm hình học
Sa Tăng Động cẩn trọng giơ tay:
“Sư phụ… ‘điểm’ có phải là mấy viên sỏi con hay lượm không?”
Đường Tăng Ca kiên nhẫn:
“Không, điểm là trừu tượng, không có kích thước…”
Ngộ QUên chen vào:
“Tức là điểm là… vô hình nhưng lại rất ‘có tiếng’ hả sư phụ?”
Sa Tăng gãi đầu, tiếp tục hỏi:
“Còn đường thẳng… là sợi dây con hay dùng để buộc đồ mang theo đúng không?”
“Mặt phẳng chắc là cái chiếu chúng ta ngồi học?”
Trư Bát Tịt cười hề hề:
“Mét là dài bằng cây xúc xích con thích ăn phải không?”
Đo đạc thế giới theo cách hài hước
Đến phần thực hành, Đường Tăng Ca giao nhiệm vụ:
“Các con hãy đo chiều cao cái cây kia.”
Sa Tăng bước từng bước tí hon, vừa đếm vừa lẩm bẩm:
“Một bước… hai bước… ba bước…”
Trư Bát Tịt sốt ruột:
“Sư huynh mà cứ bước kiểu đó thì tới tối cũng chưa xong đâu!”
Ngộ QUên thì không chịu nổi, lôi gậy Như Ý ra:
“Để con kéo dài thước đo cho nhanh!”
Và rồi cái thước bỗng dài tới tận… trời xanh, khiến cái cây biến thành… tăm xỉa răng.
Sa Tăng vẫn bình thản, xếp từng chiếc lá lên mặt đất:
“Con đang đo diện tích bằng số lá… Lá nhiều thì chắc là… to.”
Góc nhìn và Thế Giới Quan hài hước
Khi học về góc vuông, Sa Tăng nghiêm túc:
“Góc vuông trông… rất ngay thẳng, giống như sư phụ!”
Ngộ QUên thì thắc mắc:
“Góc nhọn có phải là kiểu góc… hay chọc tức người khác không?”
Sa Tăng trầm ngâm:
“Đường song song… chắc là hai người bạn tốt, luôn đi cùng nhau, không bao giờ cãi nhau…”
“Con nghĩ… đo đạc là để biết mọi thứ xung quanh mình thế nào… để giúp đỡ!”
Đường Tăng Ca khựng lại, cảm thấy… hơi cảm động.
Kết thúc
Buổi học kết thúc.
Đường Tăng Ca đọc nhận xét:
“Bài đo của Sa Tăng… tuy không đúng chuẩn… nhưng rất có tâm!”
Tôn Ngộ QUên nhăn mặt:
“Đúng là tâm… tâm linh luôn!”
Trư Bát Tịt gật gù:
“Thế mới gọi là đo bằng… thế giới quan!”
Cảnh cuối: Sa Tăng Động lom khom, dùng kính lúp và thước tí hon, đang cố đo… “thế giới quan” của một con kiến.
Phần 2: Chương 9: Trư Bát Tịt và Bài Toán “Chia Ăn” Vô Hạn thuộc series Du ký sĩ tử HSA 505 – Truyện tranh cười có hình trong vũ trụ Du ký sĩ tử – Truyện tranh học đường
Xem lại Phần 2: Chương 8: Đường Tăng Ca “Niệm Chú” Giải Phương Trình
Xem thêm các Truyện tranh học đường khác.
